Thứ Ba, 12 tháng 3, 2013

Một Lần Nữa Tôi Thất Bại!

      Tôi đã thất bại ngay trên chính bản thân mình! Trên ngay những gì tôi hoàn toàn có thể làm được. Nỗi đau quá lớn!
    
    Tôi đã nhận ra sai lầm của mình từ lâu nhưng thôi chưa kịp rút kinh nghiệm thì nay lại vấp phải. Có lẽ bởi cái tính hiếu kỳ, nghịch ngợm và....một chút tự tin không cần thiết mà tôi phải trả giá. Dù thày có phạt tôi không thể lấy B môn này thì tôi cũng xin chấp nhận, dù trước đó tôi đang nghĩ sẽ có thể lấy A đơn giản. Vâng! Thày đã mắng tôi, những câu thày nói tôi sẽ không quên để tôi có thể hoàn thiện chính mình: "Đừng thấy mình hơn người mà kiêu...''
   Ngoài những dòng chữ thày cô dạy tôi thì tôi còn thiếu nhiều lắm! Tôi thiếu một nhân cách và cả một phong cách của một người bước sang tuổi 21. 
    Trong hai lần liên tiếp vượt lên các đối thủ để đứng đầu lớp dù tôi chưa hoàn toàn hài lòng nhưng tôi vẫn mắc sai lầm. Tôi sai lầm vì tôi không giữ được phong độ, tôi sai lầm khi đã tự cho mình là đứng đầu lớp, tôi sai lầm vì cái tính chủ quan, và vấp phải sai lầm của một kẻ chiến thắng-dù đủ hay chưa đủ nghĩa. Tôi không coi trời bằng vung nhưng có lúc nào đó tôi đã thấy mình có thể vượt khỏi lớp để khẳng định bản thân với các bạn cùng ngành. Tôi đã làm được một chút. Nhưng đến kỳ này tôi đã mất hẳn vị trí trong bảng sếp hạng của lớp rồi. Tôi đang tụt hậu cả đức và tài-đó là những thứ tôi chưa có nhiều bởi ngay trên chính bản thân tôi. Tôi đã không chiến thắng được cái ''tôi''. Tôi đang giết chết tất cả bản thân mình vì những gì tôi đã lam được! Tôi đã ngã!
    Bài học quý giá nhất thày dạy tôi hôm nay không phải là mấy công thức trong môn sức bền bởi tôi đã thuộc hết rồi mà đó là bài học về cách sống, cách đối nhân xử thế, cách tôi nhìn vào bản thân mình,... Nó như báo động tôi khiến tôi nghĩ đến sai lầm tôi đã vấp và phải gấp gáp sửa lại chính mình ngay bây giờ. Cám ơn thày! Em đã không giận thày, không chốn tránh sai lầm của mình, em đã biết mình sai ngay khi thày hỏi.
   Tôi sẽ hứa với bản thân mình ngay từ giờ sẽ cố gắng thay đổi chính mình. Tôi sẽ không để mình sai lầm một lần nào nữa, không để ai phải mắng tôi về cách sống và tôi sẽ nhìn lại chính mình! Và em hứa với thày sẽ không như vậy nữa dù thày không dạy em nữa.  
Cám ơn thày nhiều lắm!

Chủ Nhật, 10 tháng 3, 2013

Nỗi Đau Của Thất Bại Ở Đâu?

    Sau mỗi lần thất bại con người ta luôn dành cho mình những suy nghĩ và tâm lý riêng. Có thể đau khổ, thất vọng, tiều tụy, hứa, quyết tâm, cố gắng hay hi vọng vào một cánh cửa hay con đường mới. Hôm nay, tôi chỉ muốn khám phá một chút nguyên nhân mà thất bại làm cho con người ta đau khổ nhất. Đây là một trạng thái cảm xúc hiển nhiên của con người. Có người cảm thấy đau khổ, chán nản,... nhưng vẫn làm chủ được suy nghĩ (có thể chỉ trong tức khắc), có những người đã hoàn toàn mất đi lý trí và ý thức của bản thân. Nó tùy thuộc vào kỳ vọng và tình cảm, nhiệt huyết dành vào đối tượng mà nay thất bại. Ta có thể lấy tạm ví dụ về tình yêu qua câu nói đời thường "yêu nhau lâu khó chia tay". Hay ta cũng có thể đơn giản hiểu "bám càng chặt dứt càng đau". Niền tin và hy vọng để xây dựng được là cả một quá trình và cố gắng hay ta có thể nghĩ đơn giản là sự đầu tư. Đến nay như không còn gì nữa tất cả tan biết sau 2 từ "thất bại" thì đúng là khó có thể không "đau". Nếu ở mức độ căng thẳng như đổ vỡ trong tình yêu thì người thất bại có thể bị shock.
   Còn một nguyên nhân chủ quan cũng có thể gây cho ta những cảm xúc nặng nề khi thất bại. Với tôi đây là cái lý do khiến nhiều con người dù không thực sự kỳ vọng nhiều nhưng vẫn rất nặng cảm xúc khi thất bại. Đó là tin tưởng vào khả năng của mình có thể làm được, vượt qua một cách hoàn toàn có thể nhưng hiện thực lại ngược lại. Vâng! đó cũng là những gì mà tôi cũng trải qua khá nhiều. Tâm trang bức bối kèm theo đau khổ và suy nghĩ không kém. Và đến lúc này ít nhiều trong chúng ta nghĩ mình đen đủi, không may mắn hay duyên số. Như vậy bài học rút ra từ những nguyên nhân cho ta "tâm trạng" là chúng ta không nên thực sự quá tin tưởng đặt kỳ vọng hết sức mình vào điều gì đó mà không cho mình tâm lý đối mặt với một ngày mọi thứ có thể thay đổi hoặc mất đi. Và hết sức tránh xa suy nghĩ chủ quan hay tin tưởng bản thân một cách thiếu khách quan, và nếu bạn thực sự có bản lĩnh, có khả năng thì bạn sẽ thành công trong lần sau hay cơ hội khác.
   Nỗi đau nào cũng có ý nghĩ riêng ta đừng mất thêm gì nữa để cho thất bại có cơ hội double
                                                Don't Boring-Đừng Buồn

Những Tin Nhắn Đã Gửi Cho Người Xa Cách

Tin nhắn này đã gửi vào ngày 16 tháng 12 năm 2011
(sinh nhật của tôi)
 Oh dear! Too fantastic! Today, nineteen years ago. In the midnight. When sky was dim, too silent and anawares. Only swans, doves flied in the sky. Snow flakes and dew-drop quietly dropped on shoot and wide meadows. And coldness of winter made each heart became lonely. But look! mystery came! Faery was opened! A small angel dawned. A heart beated. A star was twinkling. And i cried first in a lifetime. And as yet i became dasher. I have loved you. Can you understand and translate? It is special. Have a nice day! goodbye!
                                    Trong đó đã có chỉnh sửa cho hợp lý hơn nhưng tôi không nhớ

Thứ Sáu, 8 tháng 3, 2013

Gửi Ông Huỳnh Ngọc Chênh

       Chúng ta đang kêu gọi ký tên thay đổi hiến pháp hay chúng ta kêu gọi lật đổ nhà nước vậy ông? Chúng ta thực hiện quyền dân chủ hay đang là "mồi ngon" cho bọn chống phá? Ông cũng nói về vấn đề biển Đông phải không? Vậy ông đã nghĩ nếu bị bọn chống phá nhà nước lợi dụng thì khác gì đất nước rơi vào tình thế "thù trong giặc ngoài", "ngàn cân treo sợi tóc". Tôi thấy cái mà ông gọi sửa đổi hiến pháp nhưng sao những ý kiến nói xấu về Đảng, về Bác,..v.v. ông không có ý kiến gì? Tôi thấy đó không phải ý kiến của người yêu nước. Đảng khai sinh ra là tốt đẹp hợp lòng dân, không nhẽ ông cha ta đã sai lầm hay chứng khôn hơn vịt. người lợi dụng Đảng còn bản chất Đảng là tốt đẹp! Và không biết đã biết đến những ý kỹ sư Hoài Nam chưa? Ông có nghĩ đến câu nói của ông cha ta "vạch áo cho người xem lưng" không? Nếu quốc tế can thiệp vào thì đất nước sẽ ra sao? Bài học như mấy nước châu Phi chắc ông cũng biết.
     Đúng là Đảng cần phải thay đổi cho phù hợp nhưng tôi muốn những người muốn thay đổi cần cảnh giác hết sức mình. Không sẽ tàn phá chính tương lai của con cháu đó ông!
 
                                                                                                Trân trọng!

Thứ Tư, 27 tháng 2, 2013

The Road to Happiness

CON ĐƯỜNG HẠNH PHÚC
 Không bao giờ quên em!
Hà Nội ngày 28 tháng 02 năm 2013
Những lời bài hát tôi nghe đk khi còn ở DHSP. Tôi đã biết bao lần muốn nhắn gửi đến bạn. Không khi nào tôi nghe mà không nhớ đến bạn dù không biết bạn đang ở phương trời nào nữa. Tâm sự muôn thuở của đời Hảo Duyên ak!
    "Tôi viết lên đây với tất cả chân thành lòng tôi trao em. Ngày nào đã quen nhau vì chung hướng đời mình chót trao nhau nụ cười. Và tình yêu đó tôi đem ép trong tim, dù bụi thời gian có làm mờ đi kỷ niệm của hai chúng mình tôi cũng không bao giờ không bao giờ quên em. Cho đến hôm nay mới nức nở nghẹn ngào mình mềm lòng xa nhau. Còn đâu những đêm em dìu tôi lối về, buồn kể nhau nghe chuyện đời. Tình mình nay chết như lá úa thu rơi, đường trần mồ côi tôi lạnh lùng ôm kỷ niệm của hai chúng mình, ngơ ngác trong đêm trường tôi chưa vơi niềm yêu thương. Nhớ lúc chia phôi cầm tay chưa nói hết bao nhiêu niềm thương của tuổi xuân vừa tròn, xa nhau mấy người không buồn, không nhớ, xót xa cho tình yêu. Nuối tiếc xa xôi, ngày xưa em nói vẫn yêu anh nghìn năm, vẫn đợi anh trọn đời nhưng nay hết rồi, hai người hai lối lúc đêm buồn không em. Tôi gói yêu thương xin trao trả ân tình về người tôi yêu mến. Đừng thương tiếc chi em chuyện hai chúng mình là giấc mơ trong cuộc đời.............
........Tuy đã xa nhau rồi nhưng tôi không bao giờ quên em!"

   Ngày đó, lần đầu tiên trái tim tôi rung động trước bạn tôi vẫn nhớ rất nhiều, những kỷ niệm như trở thành một phần quan trọng trong cuộc đời tôi như vậy. Những ngày đó tôi biết, tôi nhớ nhưng ngày tôi quên được bạn là khi nào vậy? Trái tim tôi chỉ biết nhớ, biết yêu, biết trao hết và khắc ghi tận sâu thẳm hình bóng của bạn thôi. Nó không phải là kính viễn vọng để cho tôi biết tình yêu này sẽ đi về đâu và khi nào sẽ xóa hết ký ức buồn này. Nhưng dường như đến khi này tôi đã gần như có câu trả lời rồi...! Tôi chỉ mong ước một lần trái tim nghe tôi lý trí tôi nói!
   Hạnh phúc mà một thời tôi yêu bạn đã khiến tôi thấy rằng bạn là hạnh phúc đích thực và duy nhất của đời tôi. Một khi hạnh phúc trong tôi được nhắc đên với "real happiness-hạnh phúc đích thực" từ nơi bạn thì bạn có thể nói cho tôi biết nơi nào khác đem lại hạnh phúc mãi mãi không? Bao nhiêu thời gian qua tôi cố đi tìm một người con gái để giúp tôi từ bỏ đi quá khứ và nỗi đau nhưng... tôi vẫn không thể nào tìm nơi đâu có thể thay thế bạn! Bạn làm trái tim tôi ghép chặt không ai có thể tìm ra lối vào và chính tôi cũng không thể tìm thấy chiếc chìa khóa trái tim trừ một người đang nắm giữ tim tôi trong mấy năm qua. Dù như vậy nhưng tôi không bao giờ nghĩ đến một ngày sau gần hai năm tôi lại nói yêu bạn và tôi không thể tin được tại sao tôi yêu bạn nhiều như vậy! Tinh yêu đó như những con sóng ngoài khơi xa, nó không khi nào ngừng nghỉ từng đêm tôi nghe tiếng sóng như rõ hơn bởi mọi thứ đã lặng yên chỉ còn nó vẫn da diết vỗ vào bờ như muốn kéo cái gì ra với nó. Nhưng rồi bởi nó quá mạnh mẽ và nó đã kéo chính tôi chôi nổi bếp bênh ngay trên chính những thứ xuất phát từ nơi con tim vô tội của tôi. Tôi sẽ về đâu khi chưa tìm ra bến bờ mà nó vẫn đang xô bồ cuộc sống tôi!
  Dẫu biết yêu là phải đau nhưng tôi biết làm sao khi chỉ bạn đem đếm cho tôi hạnh phúc. Không biết con đường mà tôi đang đi kiếm tìm hạnh phúc, đi tìm sự sống cho trái tim sẽ phải chịu bao nhiêu đau khổ nữa bởi cả trên vai tôi là một ký ức quá lớn và không biết khi nào sẽ dừng lại nữa! Sao tôi vẫn hy vọng dù đã thất vọng? Sao tôi không thực hiện cái ngoắc tay sẽ mãi mãi mất nhau dù tôi không khi nao quên câu nói: before you start anything, how learn to finish it? Sao tôi vẫn yêu dù chuyện tình đã dang dở từ lâu? Phải chăng tôi sinh ra để yêu em!
   Hảo vẫn yêu Duyên rất nhiều! Let me one more chance!
                                                                      Author: Đỗ Văn Hảo